Gary Heidnik và nạn nhân đầu tiên - Josefina
Xahoi - Năm 1986, cư dân vùng Philadelphia hoảng loạn bởi sự xuất hiện của một tên sát nhân bắt cóc, giam giữ, mổ bụng phụ nữ sau khi hiếp dâm.
Với Josefina, đêm 26/11/1986 sẽ là một đêm cực kỳ khó quên trong cuộc
đời cô. Trong tâm trạng tức giận sau khi cãi nhau với bạn trai, cô rời
khỏi căn hộ của hai người trong một khu ổ chuột ở phía bắc Philadelphia
để đi làm. Đang đi bộ dưới trời mưa và lạnh, cô gái nhìn thấy một chiếc
xe Cadillac sang trọng màu trắng từ từ tiến lại gần và dừng lại. Cửa xe
dần hạ xuống, người đàn ông ngồi bên trong hỏi cô gái có muốn đi nhờ.
Nhận thấy vẻ bên ngoài tử tế của người đàn ông, Josefina đã lên xe.
Người đàn ông tự giới thiệu mình tên là Gary và đề nghị dừng xe lại
trước một cửa hàng ăn nhanh McDonald. Josefina đồng ý ngay và theo người
đàn ông vào cửa hàng. Lúc này, cô mới có dịp nhìn kỹ người bạn đồng
hành của mình. Đó là một ngườ da trắng, khuôn mặt vuông vắn nằm gọn bên
trong bộ râu được cắt tỉa tinh tế, đôi mắt xanh sâu thẳm. Mặc dù người
đàn ông đeo chiếc đồng hồ đắt tiền và lái một chiếc xe hơi sang trọng,
nhưng cô gái nhận ra quần áo ông mặc lại là đồ rẻ tiền và cũ kỹ. Như để
chắc chắn hơn, cô hỏi lại tên của người đàn ông. “Gary Heidnik”,
ông ta trả lời với vẻ mặt lạnh lùng. Vài phút sau, họ dùng xong bữa ăn
nhanh và cùng nhau bước ra xe. Khi cô gái hỏi nơi sẽ đến, người đàn ông
nói rằng họ sẽ đi về nhà của y.
Chiếc xe đi tới một ngôi nhà đổ nát trong một khu phố tồi tàn. Josefina
dễ dàng nhận ra một chiếc xe khác đỗ ngay trước mặt họ, đó là chiếc
Rolls Royce đời 1971. Cô thiết nghĩ đây là một người đàn ông giàu có.
Những sự việc tiếp sau đó càng làm cho Josefina thêm tò mò. Khi họ đến
gần cánh cửa ngôi nhà, người đàn ông rút ra một chiếc chìa khóa kỳ lạ để
mở cửa. Ông giải thích, đây là chìa khóa đặc biệt để ngăn bọn trộm phá
khóa. Bước vào căn nhà, trước mắt Josefina hiện ra một gian phòng bếp
được trang trí đẹp mắt với những đồng xu đính lên tường. Sau đó Heidnik
dẫn cô tới phòng khách trống rỗng, có ít đồ nội thất cũ kỹ. Heidnik đề
nghị đưa Josefina đi một vòng xung quanh căn nhà, cô đồng ý và họ tiếp
tục lần mò từng bước. Đến trước cửa phòng ngủ của Heidnik, khung cảnh
hiện trước mắt khiến cô gái không còn tin vào mắt mình, hành lang phía
trước đối diện chỗ cô đứng được phủ bằng những tờ đô la tráng lệ.
Đang thẫn thờ nhìn những gì hiện ra trước mắt, đột nhiên Josefina cảm
thấy cánh tay Heidnik ôm choàng lấy cô từ phía sau. Hai cánh tay siết
chặt dần làm cô khó xử. Không để cho cô gái kịp phản ứng, Heidnik vòng
tay qua cổ Josefina và dẫn cô đi đến một căn phòng ẩm ướt, lạnh lẽo dưới
tầng hầm.
Heidnik đặt cô gái lên một tấm đệm bẩn thỉu, dùng dây xích được kết
thành từ những chiếc vòng kim loại buộc mắt cá chân của cô với đường ống
nước gắn trên trần nhà. Cô gái không hề có phản ứng gì bởi khi Heidnik
kết thúc công việc, hắn đã gục đầu vào cô và đi ngủ. Khi thức dậy vào
sáng hôm sau, Josefina mới nhìn thấy căn phòng nhỏ là nhà tù của cô nhờ
có ánh sáng chiếu vào. Chính giữa căn phòng, một lớp bê tông đã được lật
lên, thay vào đó Heidnik đào một hố sâu xuống bên dưới lòng đất.
Khi trở về, Heidnik tiếp tục đào cái hố sâu thêm. Cô gái tò mò nhìn
người đàn ông làm việc. Heidnik nói với cô gái rằng, tất cả những hắn
từng mong muốn, là có một gia đình thật lớn với nhiều đứa con. Kết cục
là hắn đã có bốn đứa con với bốn phụ nữ khác nhau, nhưng đã mất liên lạc
với họ vì nhiều lý do. Hắn nói với Josefina rằng mục đích của hắn là có
đủ mười người phụ nữ và có con với tất cả để làm thành một gia đình
lớn. Sau đó, để chứng minh cho ý định điên rồ của mình, Heidnik đã hãm
hiếp Josefina.
Sau khi thỏa mãn thú tính, hắn bỏ đi để lại cô gái một mình. Đến lúc
này cô mới kịp định thần lại và nhận ra những gì đang xảy ra. Đó là một
cơn ác mộng. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh và nới lỏng vòng xích ở mắt cá
chân. Cô vươn người nhìn ra phía chiếc cửa sổ nhỏ với hi vọng cố tìm
thấy ai đó và kêu cứu, nhưng điều đó là không thể. Trong cơn hoảng loạn,
Josefina đã gào lên thảm thiết, mong rằng hàng xóm sẽ nghe thấy. Thật
không may cho cô gái, chỉ có Heidnik là người đáp lại những tiếng than
vãn của cô.
Hắn kéo cô trở lại chỗ giam giữ, dùng gậy đánh đập cô cho đến khi cô
gái im lặng. Tiếp đó, Heidnik đẩy cô vào cái hố nhỏ ở sàn nhà, ghì đầu
cô xuống phía dưới và đặt những tấm gỗ dán chồng lên nhau che lấy miệng
hố. Để chắc chắn rằng tiếng la hét của Josefina sẽ không thoát ra được
bên ngoài thu hút sự chú ý của hàng xóm, Heidnik đã mở to đài radio và
bỏ đi.
Lúc này, trong địa ngục tối tăm và chật hẹp, chỉ còn lại cơ thể trần
truồng của Josefina. Cô đang nỗ lực để thở và đấu tranh với cái chết.
Mặc dù bị âm thanh của chiếc radio lấn át, Josefina vẫn có thể nghe thấy
rõ ràng tiếng một phụ nữ kêu gào và những âm thanh phát ra từ sàn nhà.
Một lúc sau, cô gái được kéo lên khỏi cái hố địa ngục khi không còn một
chút sức lực nào. Trong ánh mắt mờ ảo, Josefina nhìn thấy một phụ nữ da
đen trẻ tuổi, cơ thể trần truồng chỉ được khoác một chiếc áo choàng mỏng
và cũng bị xích lên đường ống nước ở trần nhà như những cô đã từng trải
qua trong đêm đầu tiên. Cắt ngang cái nhìn chằm chằm của Josefina vào
người phụ nữ da đen, Heidnik lên tiếng giới thiệu cô gái tên là Sandy
Lindsay trước khi hắn để hai người ở lại.
Đến lúc này, cả hai cô gái mới hiểu ra câu chuyện, nhưng tất cả đều đã muộn.



















