"Bác sĩ cho mượn áo đi, cho mượn cả tai nghe nữa" - tưởng chừng "chiều" bệnh nhân như vậy, anh ta sẽ cho mình thăm khám sức khỏe, nào ngờ, chỉ quay đi quay lại, bác sĩ Nguyễn Khắc Dũng đã bị bệnh nhân đè ra: "Nằm xuống để em tiêm cho!".
"Các bác sĩ làm tôi thất vọng quá!"
Bác sĩ Nguyễn Khắc Dũng (Bệnh viện Tâm thần ban ngày
Mai Hương - Hà Nội) được một phen tá hỏa với bệnh nhân. Bệnh nhân tâm
thần đòi anh phải cho mượn cái áo blouse rồi mới để yên cho khám. Nhưng
chưa khám được mấy, bệnh nhận lại đòi mượn tiếp cái tai nghe để đo nhịp
tim cho bác sĩ. Tưởng chừng đã ngồi yên để bác sĩ khám, nào ngờ: "Quay
đi quay lại đã thấy anh ta cầm luôn kim tiêm đè bác sĩ ra định tiêm
thật" - bác sĩ Nguyễn Khắc Dũng kể.
![]() |
|
Có bệnh nhân từng nói với tôi: "Các bác sĩ làm tôi thất vọng quá!"
|
Bác sĩ Dũng đã có lần điều
trị cho một bệnh nhân, anh ta có nhiều tiến triển và được ra viện.
Nhưng chỉ mấy hôm sau đã thấy quay lại và nằng nặng đòi nhập viện vì: “Ở
nhà chán lắm, bác sĩ ạ! Quay lại đây mà em thấy sướng như ở khách sạn
vậy”.
Có lẽ khó tưởng tượng nhất là những lần bác sĩ ngồi
nghe bệnh nhân "phê bình". Bác sĩ Dũng từng ngồi nghe bệnh nhân phàn nàn
về “chất lượng” của bệnh viện: “Nói thật với bác sĩ là tôi cảm thấy
chất lượng của bệnh viện mình không được tốt lắm.
Trước đây, tôi đọc báo thấy nói ở bệnh viện tâm thần có
nhiều cô gái đẹp, chỉ vì kén quá, ế chồng mà phải vào viện nằm, thế nên
tôi mới đồng ý vào đây điều trị. Nhưng mà tôi vào đây bao lâu rồi, vẫn
chẳng thấy cô nào xinh cả. Các bác sĩ làm tôi thất vọng quá!”.
![]() |
Ngược lại, bác sĩ Nguyễn
Thanh Hương (Bệnh viện Tâm thần ban ngày Mai Hương) thì còn được bệnh
nhân nịnh và tỏ ra rất thông cảm: “Em đã có thâm niên 10 năm ở viện rồi
nhưng vẫn thấy bác sĩ xinh, thậm chí còn đẹp hơn cả ngày xưa nữa. Mà em
cũng thương bác sĩ lắm vì em vào đây còn mong có ngày ra viện chứ bác sĩ
thì chẳng biết đến ngày nào!”.
Phải hôn bệnh nhân
Bác sĩ Nguyễn Thanh Hương vẫn còn nhớ những kỉ niệm của
ngày đầu tiên thực tập làm bác sĩ tâm thần. "Lúc đó, nhóm của chúng
tôi có nhiệm vụ hướng dẫn các bệnh nhân chơi với nhau, với mục đích
giúp các bệnh nhân tăng khả năng giao tiếp, cởi mở hơn với mọi người
xung quanh".
Trò chơi ban đầu rất đơn giản, các bác sĩ cùng bệnh
nhân chia thành từng cặp đứng đối diện, nhìn vào mắt nhau rồi từng người
nói những bộ phận mình thích nhất trên cơ thể người kia.
![]() |
|
Các bác sĩ cho biết, phải thường xuyên tổ chức những trò chơi để bệnh nhân tăng khả năng giao tiếp
|
Tôi thì nói với bệnh nhân
đối diện mình rằng, tôi thích đôi bàn tay của bạn. Trong khi đó, một cô
bạn trong nhóm tôi thì nói với bệnh nhân của mình rằng, cô ta thích cái
lưỡi của bệnh nhân.
Nhưng đến phần 2 của trò chơi thì mới thực sự ấn tượng
và bất ngờ vì ai nói thích bộ phận nào trên cơ thể người kia thì phải
hôn vào chỗ đó.
"Thế là cả bệnh nhân và các bác sĩ được một trận cười
nghiêng ngả khi chứng kiến cô bạn tôi hôn anh chàng bệnh nhân đang ngơ
ngác đứng thè lưỡi trong góc phòng".
Có lần, bác sĩ Hương đón một bệnh nhân mới nhập viện.
Anh bệnh nhân thở dài: “Không phải em bị điên đâu bác sĩ ạ, chỉ vì công
việc làm ăn không thuận lợi, phải nghĩ ngợi nhiều nên hơi lẩn thẩn tí
thôi. Nhưng vợ em cứ nằng nặc bắt vào đây khám, em thương vợ nên đi
thôi”.
Tôi tưởng bệnh nhân vẫn còn minh mẫn, nhưng vừa quay đi
thì anh ta gọi giật lại: “Không sao đâu bác sĩ ạ, em đã quyết định rồi,
để cứu công ty, em quyết định sẽ bán cầu Long Biên, nếu chưa đủ tiền
thì bán nốt cả cầu Chương Dương nữa”.
|
TS Ngô Thanh Hồi, Giám đốc Bệnh viện Tâm
thần Mai Hương cho hay: Có rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh hoang tưởng
nhưng lại có thể phát minh, nghiên cứu, sáng chế ra một thứ đồ vật gì
đó...
Thực tế, rất nhiều bệnh nhân nói năng lưu
loát, trí nhớ tốt, thậm chí nhớ tốt hơn người bình thường. Thậm chí,
những người bình thường khó có thể nhận biết được những điểm bất thường
ở những bệnh nhân này. Chỉ khi nói chuyện thật lâu với bệnh nhân, các
bác sĩ mới phát hiện ra những bất thường đó.
|
Theo Kiến Thức






0 nhận xét:
Đăng nhận xét