Để giữ anh và tình yêu này, tôi sẽ vứt đi sự ương bướng, tự ái của mình để đến gặp anh một lần nữa. Bởi mất anh, tôi mất một phần quan trọng.
Tôi và anh quen nhau từ nhỏ. Hai đứa là hàng xóm của
nhau. Tuy nhiên, chúng tôi mới bắt đầu yêu nhau được gần 3 năm. Trước
đó, cả tôi và anh ấy đều đã trải qua một mối tình. Khi quyết định đến
với nhau, dù biết sẽ có rất nhiều khó khăn bởi vì hai bên gia đình đều
lo lắng vì tuổi xung khắc, sợ rằng sau này có lấy nhau về cũng không thể
chung sống hòa thuận được. Còn nếu như chúng tôi yêu rồi mà không đến
được với nhau thì lại sẽ ảnh hưởng đến tình nghĩa của hai gia đình.
Nhưng cả hai chúng tôi đã cố gắng vượt qua để xây dựng
tình cảm. Anh ấy đã đưa tôi về giới thiệu bên gia đình anh. Còn tôi,
tuy chưa có điều kiện chính thức giới thiệu anh với gia đình nhưng tất
cả mọi người và hàng xóm cũng đều biết chúng tôi yêu nhau. Chúng tôi
cũng dự định 1-2 năm nữa sẽ cưới sau khi ổn định công việc và thu xếp
chuyện gia đình.
Anh là người rất tốt, quan tâm đến tôi và cũng biết
chiều chuộng tôi. Chúng tôi yêu nhau nghiêm túc và cũng đã có "quan hệ".
Nhưng thời gian gần đây, tình cảm của chúng tôi không được như trước
nữa. Có lẽ do chúng tôi đang ở xa nhau nên nói chuyện khó hiểu và rất
hay xung khắc.
Cách đấy mấy hôm, hai đứa giận nhau vu vơ và anh bảo
muốn chấm dứt tình cảm với tôi. Thà bây giờ để tôi đau khổ rồi hai đứa
làm bạn thân còn hơn là sau này tôi phải hối hận. Nghe thấy điều đó, tôi
đã cảm thấy rất buồn và hụt hẫng. Tôi cho rằng niềm tin và tình yêu của
anh không còn nữa.

Trước đây, cũng có một vài lần anh nói chia tay mỗi
khi hai đứa giận nhau. Dù những lúc đó đều là lỗi của tôi nhưng chỉ vì
chuyện nhỏ nhặt như hờn dỗi, ít nhắn tin.. mà anh nói chia tay thì tôi
thấy tình cảm của anh sao mong manh quá. Và những lúc như vậy thì tôi
không níu kéo nữa. Anh nói chia tay và lại trách tại sao tôi không níu
kéo anh? Rồi cũng chính anh lại là người níu kéo tôi trở lại, chủ động
hòa hợp với tôi. Không níu kéo tình cảm không phải là tôi không lưu
luyến, không yêu anh mà tôi chỉ muốn cho anh hiểu rằng hai từ "chia tay"
không phải lúc nào cũng nói ra được. Với tôi khi đã nói ra hai từ đó là
đã hết tình cảm rồi.
Nhưng lần này dường như anh đã suy nghĩ rất kỹ khi
quyết định. Anh nói chia tay và không chủ động làm lành nữa. Mấy ngày
nay anh cũng không liên lạc, không nhắn tin cho tôi. Tôi buồn và cũng đã
suy nghĩ rất nhiều. Tôi muốn gạt sự tự ái, ương bướng của mình sang một
bên để níu kéo anh quay trở lại.
Tôi đã đi 200km xuống chỗ anh làm để gặp anh. Khi gặp
anh, tôi chỉ hỏi anh một câu rằng: "Chuyện tình cảm anh đã suy nghĩ kỹ
chưa?". Điều đó lại khiến anh buồn vì nghĩ rằng tôi xuống gặp chỉ muốn
biết ý anh thế nào và muốn chấm dứt. Chúng tôi ở bên nhau, anh vẫn ân
cần, quan tâm tôi như trước và chúng tôi vẫn "quan hệ" với nhau. Nhưng
rồi khi tôi hỏi: "Anh không cần em nữa thật à?" thì anh im lặng. Anh vẫn
muốn rời xa và giải thoát cho tôi.
Khi về suy nghĩ lại, tôi cũng rất tiếc nuối vì gặp anh
để níu kéo mà vẫn mang sự tự ái bên cạnh. Giá như lúc đó tôi nhẹ nhàng
hơn, ân cần hơn thì có thể anh sẽ khác. Liệu tôi có nên thử níu kéo anh
thêm một lần nữa không? Hay là anh đã có được những gì anh muốn và giờ
muốn rời bỏ tôi? Bây giờ tôi đang phân vân, vừa không muốn là một kẻ lụy
tình vừa không muốn mất đi một người rất quan trọng đối với mình. Nếu
mất anh rồi tôi không biết sẽ phải đối mặt với mọi người, với cuộc sống
sau này như thế nào đây? Tôi định sắp tới gặp anh sẽ thử níu kéo anh
thêm một lần nữa. Tôi có nên làm như vậy không?
Linh Linh



0 nhận xét:
Đăng nhận xét